Sex.Vl

Khuôn mặt dễ thương này là để anh hôn và bắn tinh lên ~aoi ichino

  • #1
  • #2
  • #3
  • Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.

    Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.

    Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.

    Hoặc: Môn này không phải học. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có.

    Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.

    Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.

    Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.

    Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Chẳng ai bóc lột ai cả. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội.

    Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ.

    Cái này không rõ lắm. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap