Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau.Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.Cái đuôi nó rơi xuống màn hình.Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn.Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được.Có người cười toe toét.Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành.Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.