Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy. Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn. - Sao ông lại hỏi vậy? Đương nhiên là tôi phải làm bất cứ điều gì cần làm chứ?
- Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây.
Khi giao việc, tớ cũng làm những việc cần thiết như thường lệ. Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm. Anh vẫn đang đi đúng đường, vấn đề là anh chỉ đi hơi chệch một tí mà thôi.
Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy. Tuy nhiên, tớ đã giao cho các nhân viên của mình một số công việc và họ cũng đã làm rất tốt. Nhân viên của James cứ luôn miệng càu nhàu và cảm thấy bản thân họ lúc nào cũng phải chịu áp lực công việc rất lớn.
Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn? Trong công việc, Jones lúc nào cũng vui vẻ trò chuyện với mọi người và luôn tham gia vào các hoạt động của công ty.
- Jones ngồi thẳng lên, chuẩn bị nói tiếp. Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. Đặc tính cơ bản của con người là "Chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận những điều mới lạ và khó khăn hơn nếu trước đó ta đã đạt được một số thành công nhất định".
Bản thân James cũng biết là lần này anh sẽ thành công. Họ lớn lên trong cùng một thị trấn, sống trên cùng một con đường và ở cạnh nhà nhau. - Hai tuần trước, tớ giao cho Jessica đảm nhận một công việc quan trọng.
Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó.
Đó phải là một quyển sách thật đơn giản, thực tế và có thể làm thay đổi cuộc sống của người đọc. Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa. Tất cả là nhờ ở nghệ thuật ủy thác công việc đơn giản nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Và cho đến khi họ vào học cấp một thì bất kỳ người thứ ba nào cũng không thể phân biệt được ai là ai. Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn. Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy.