" Viết như vậy mà đòi làm cho người ta muốn lại chơi với mình! Người học trò đó chỉ nói tới mình thôi, không hề có một lời khuyến khích bạn.ở trường, không có cuộc tranh biện nào mà tôi không có mặt.Người đó chỉ còn làm đủ bổn phận thôi.Như vậy có lầm lỡ một chút cũng không sao.Không để mất một phút, ông lại ngay đường Wall Street thu hết thảy những tài liệu về người sáng lập và ông chủ hãng hiện tại.Công việc của hãng chúng tôi có từng mùa.Tôi tự hỏi: - Lần đó, ta đã lỡ lầm chỗ nào? - Đã hành động khéo chỗ nào? Có thể khéo hơn được không? Ra làm sao? - Sự lôi thôi đó cho ta bài học gì? Có khi tự xét như vậy, tôi thấy đau khổ lắm, có khi tôi lấy làm lạ lùng sao đã lầm lỡ nặng nề như thế được.Gợi tới tình cảm cao thượng của người.Nhưng buổi sáng hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm.Ông khuyên tôi nhiều điều rất quý về cách giữ gìn khu vườn nhỏ của tôi.
