Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.Sách phôtô, giấy rất dễ cháy.Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm.Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ.Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác.Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.Đây là một sự tham lam.Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?.Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.
