Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau.Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi.James lắng nghe rồi nhắc lại những gì anh đã hiểu và không quên hỏi Jack: "Tôi nói vậy có đúng ý ông không?".- Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình.James lắng nghe rồi nhắc lại những gì anh đã hiểu và không quên hỏi Jack: "Tôi nói vậy có đúng ý ông không?".Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có:Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau.Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai.- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười.Uống cạn tách cà phê, James quyết định đến gặp Jones để tham khảo giải pháp.