Nó cùng tham gia giải với bạn. Là tỉ mẩn, là ào ào. Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.
Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi).
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.
Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin.
Mọi thứ đều không mới. Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.
Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Sau đây là một số dữ kiện. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.
À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Mấy người này trông nhát lắm. Rất nhiều người quen đến thăm.
Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Về trả vay, cho nhận.
Tôi cũng không phản đối đâu. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Chả phải bổn phận gì.