Phần đông bạn trai khác, lo trang sức thì cũng lo nhưng không quá tỉ mỉ thường xuyên như bạn gái. Nhà giáo dục muốn thành công phải khai thác cátính ấy. Họ không có ác tâm khinh người.
Nhưng nó phải số phận bấp bênh thể nào. Tôi biết có em, nhưng tôi không biết em ở đâu, đang làm gì. Bỗng một bóng hồng đáp xuống bến tình nàng: chàng Berbanotte.
Họ không tin ai nên không buồn đem tâm sự phanh phui mà chỉ thích trở về với nội tâm, thầm nghĩ những điều mình mong ước cách đơn độc. Hay lòng họ đã úng đã ung từ lâu bây giờ trong câu chuyện dùng mánh lới cáo già hâm lại để nhử mình. Còn to con đẫy đà như Gô Liát sao lại thua trí Davít nhỏ con để rồi tàn mạng cách đáng tiếc.
Nhiều đời hoa phải tan tác vì những lời đường mật nầy. Viết đến mục nầy tôi hơi hổ thẹn với các nữ độc giả vì tôi phải nói đến những khuyết điểm hơi riêng biệt của phái mà người ta gọi là phái mạnh, trong đó có tôi. Biết bao người lớn trong gia đình và ngoài xã hội, đã có kinh nghiệm về cuộc đời thấy cuồng chí của họ mà ngáp dài.
Vậy bây giờ người ta ghiền như á phiện. Điều bạn nên để ý trước là họ ít khi quan sát ai lắm. Họ không thấy nổi manh tâm của bạn trai nhất là khi gặp đau khổ.
Họ lấy lại trớn hoạt động. Cách chung bạn trai không có tiền thì thôi, hễ có thì bố thí dễ dàng hơn bạn gái. Người không huấn luyện óc chú ý là người khó có đời sống tinh thần sâu sắc, khó tìm được những ý hay, khó nói chuyện mạch lạc, dĩ nhiên là khó bề thuyết phục ai được.
Ngay ở thời cổ mà Cicéron viết: Không có ai khiêu vũ mà không say túy lúy hay điên cuồng. Ti Hamer Toth mượn một thần thoại Hi lạp để nhấn mạnh sự rút rỉa lương tâm của tội dâm. Họ cứ như vậy mà yêu cho đến khi nào họ thỏa mãn được bản năng truyền sinh.
Nhưng tôi được chút hân hạnh nầy là đã qua rồi tuổi của bạn mới viết mấy dòng tâm phúc nầy cho bạn. Song rồi có lúc lòng họ nghe chơi vơi, các mộng đồ tan tành hết. Bị thứ tinh thần đó mà bạn trai, dù muốn dù không, mang tật mâu thuẫn.
Khi có ái tình, thứ ái tình tình dục yểm trợ thì thôi: chân tóc kẻ tơ của chuyện Tần chuyện Tấn gì trong thời qua cũng vơ vét nói cho sạnh sành sanh. Nguy khốn nữa là lấy cuộc đời tạm làm cứu cánh vĩnh cửu. Chúa Giê Su không võ khí gì mà ăn nói điềm tĩnh, nhỏ nhẹ, khôn ngoan trước bao quân thù bao vây bắt đánh, chưởi, giết Chúa.
Họ có bao nhiêu khát vọng, cao vọng nữa mà ở thế nhân không dễ gì làm họ thỏa mãn. Họ không đấu lý đến nơi đến chốn đâu vì họ không có chủ ý tìm chân lý. Thứ người ấy cách chung đa tình lắm.