Thật là kiêu ngạo để mà rút ra kết luận rằng bất cứ ai trong số chúng ta cũng có thể làm việc tốt với tất cả mọi người. Trong thế giới chúng ta đã xảy ra những điều không thể nào tưởng tượng nổi như vậy đấy. Nhưng thậm chí ngay cả những người đa nghi cũng có thể học cách để níu giữ những khoảnh khắc hài lòng trong cuộc sống ngắn ngủi của chúng ta.
Vậy thì có lý gì mà cứ giữ mãi những kỷ niệm não nề và sự bất hạnh đó của chúng ta? Liệu chúng ta có quyền lựa chọn hay không? Điều quan trọng là trẻ con cảm thấy chúng được yêu mến và tôn trọng. Đã từng có tấm biển treo trên một giảng đường thưa thớt sinh viên trong suốt quá trình đào tạo là: «Những đứa trẻ trưởng thành của những gia đình bình thường».
Bỗng nhiên một người ngã gục xuống và nghẹt thở. Và nó cũng xảy ra như vậy trong cuộc sống cá nhân của chúng ta. Muốn hạnh phúc thì thường phải đương đầu với sự liều lĩnh là có thể đánh mất sự hạnh phúc đó.
Khi chúng ta xem xét mối quan hệ của cha mẹ chúng ta, chúng ta cũng thấy khó mà chắc chắn về điều đó. Như bất cứ một điều gì khác trong cuộc đời này, chính hành động là cái xác định về con người chúng ta chứ không phải là cái lý do mà chúng ta lấy để biện hộ cho hành động của mình. Những ảo vọng tiêu tan thường được khơi gợi từ một điều tâm niệm rằng ở đâu đó có một người sẽ cứu rỗi chúng ta bằng tình yêu của mình.
Một trong những luật lệ cơ bản của tâm lý các loài thú là bất kỳ một hành vi nào được tăng cường thì sẽ tiếp diễn, hành vi nào không được tăng cường sẽ biến mất. Không may mắn thay, hiếm khi chúng ta có thể chấp nhận hoàn toàn những bài học này. Tôi nói với bà tôi là ai và tôi muốn gặp bà.
Đối với vấn đề này, tôi chỉ có thể trả lời là «A, tôi cũng làm thế đấy». Thường thì mỗi bên có con với người họ muốn để lại quyền thừa kế của cải. Tất nhiên là chúng ta làm điều này qua những ví dụ mà chúng ta nói với chúng.
Tiến trình của việc xây dựng luôn chậm hơn và phức tạp hơn việc phá bỏ. Điều này thường liên quan tới những việc như lấy dấu vân tay và chụp ảnh trẻ em. Đã lâu lắm rồi, khi tôi còn là một thiếu úy trẻ trong phi đoàn số 82.
Cả hai chúng tôi đều không còn trẻ nhưng chúng tôi là những người được hưởng lợi từ kiểu giao tiếp của những người trẻ tuổi: Chúng tôi gặp nhau trên Internet, qua một cộng đồng trên mạng giành cho những bậc cha mẹ bất hạnh. Mặc dù còn trẻ, anh ta đã khẳng định rằng cuộc đời càng ít hy vọng thì lại hoá hay. Dù sao đi chăng nữa thì tôi cũng đã tham gia vào cuộc chiến tranh đó.
Có một sự tuyệt vọng, một khả năng siêu phàm nào đó trong việc cố gắng xoá bỏ chứng cớ hiển nhiên của tuổi tác. Chính chúng ta đã quyết định sinh chúng ra đời. Donald Trump là một thần tượng văn hoá.
Rốt cuộc, chúng ta đã được chuẩn bị để nhận cái mà chúng ta đã trao. Người ta hứa hẹn sẽ chữa khỏi những lần sổ mũi. Người già thường bị đánh giá là không vững vàng trong trí tuệ và thể xác.