Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.
Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai.
Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Tóm lại là không được bi quan. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày.
Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?
Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc.
Cái cuối có phần họ nói đúng. Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó.
Hồn nhiên đến đáng sợ. Chắc hôm nay có việc gì. Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé.
Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn.
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ.