Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.Hôm qua tao nóng quá.Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn.Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực.Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào?Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất.Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào.