Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.Chạy đi mua thì không có hứng.Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường.Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể.Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.Cái ghế đá này cũng buồn lây.Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi.
