Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Nhưng mà chắc là ra được thôi.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Chúng xèo xèo sền sệt. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.
Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.
Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi.
Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.
Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Tôi không có bản lĩnh.
Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.
Họ bảo cắn là anh không thể không cắn dù có thể anh kinh tởm hành động đó. Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ.