Họ ngắm nhau hồi lâu. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Nhưng họ không cũ lắm.
Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác.
Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. Mình được khóc cho mình. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Với đời người, ngắn lắm. Nhưng mà tôi ươm mầm.
Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Còn tĩnh tâm mà viết. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.
Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.
Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Nhưng mọi người thì khác. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu.
Và chưa thấy phải thay đổi. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.