Nói thì hay mà làm thì rất dở. Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào? Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.
Thi thoảng viết nhưng không tiện. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.
Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó.
Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.
Có những việc để cứu rỗi thời đại này thì đòi hỏi trong hàng ngũ người tài phải xuất hiện nhiều thiên tài, và trong hàng ngũ thiên tài phải xuất hiện siêu thiên tài. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Rút kinh nghiệm nhé con.
Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn.
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Trong công viên thì toàn ma cô.
(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi.
Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.