"Con muốn được người ta cư xử với con ra sao thì con cư xử với người ta như vậy". Chính tôi cũng nuôi gà, và tôi chưa từng thấy gà nào tốt như gà bà. Chỉ nhờ ánh sáng của một ngọn đèn phóng xạ sáng rực cả một cửa hàng bán kẹo, mà số kẹo bán được tăng lên gấp đôi.
Thiệt là bậy và ngu quá. Một cách đối đãi như vậy làm cho người ta vui lòng tự sửa mình. ", "Thầy cho rằng như vậy nên không?".
Tôi bảo bà bạn tôi rằng đồ tốt không bao giờ mắc hết, và muốn có những đồ thượng hạng, có mỹ thuật mà trả giá "bán sôn" thì được đâu, vân vân. Người ta bán cả ở đầu đường. Bí quyết của ông ư? Giản dị lắm.
Ông gợi tới một tình đáng kính và rất trong sạch, tình con yêu và kính mẹ. - Nhưng, tôi tiếp, ví thử chẳng may ông thình lình quy tiên, thì chắc ông cũng muốn cho số tiền ông gởi chúng tôi sẽ về một người bà con thân nhất chứ? - Chắc chắn vậy, ông ta đáp. Mình vẫn thích giúp kẻ khác.
Chalif, một người hoạt động nhiều cho các hội hướng đạo sinh. Bạn coi hai cặp gặp nhau ngoài đường: hai người đàn ông họ chỉ ngó nhau thôi, còn hai người đàn bà thì ngắm nghía tỉ mỉ quần áo, trang sức của nhau. Thiệt là một cuộc đâm chém vô lý và vô ích.
Franklin hồi thiếu thời, đem hết số tiền để dành được, đặt vào một nhà in nhỏ. Chẳng hạn, sau khi cưới, ông bà lại trọ nhà bà Farly, vợ góa một lương y, có nấu cơm tháng. Cảnh nghèo khổ ám ảnh ông ngày đêm, làm ông lo sợ lắm và nhất quyết kiếm sao cho có đủ tiền để bà cụ khỏi cảnh vất vả không kể chết đó.
Như vậy mới có danh và có quyền được. Shakespeare (một thi hào nước Anh) nói: "Không có chi tốt mà cũng chẳng có chi xấu; xấu tốt đều do tưởng tượng mà ra cả". Nhưng khi cưới rồi, điều cần nhất là đãi nhau như khách quý.
Nếu ba tên cướp đó và bọn khốn nạn đường nằm trong khám, tự cho mình vô tội như vậy thì những người mà chúng ta gặp mỗi ngày, ở ngoài đường, cả các bạn nữa, cả tôi nữa, chúng ta ra sao? Sau khi cưới, nhà tôi cần kiệm từng đồng và làm ăn cho vốn tôi sinh sôi nảy nở. Tôi sung sướng được ông cho biết ý kiến.
Viên thu thuế tức thời thẳng người lên, dựa lưng vào ghế, kể cho ông Parsons những chuyện về nghề của ông, những vụ gian lận xảo quyệt mà ông đã khám phá được. Nguyên do là người ta đã đánh thuế vào một số tiền 9. Vậy muốn dẫn dụ người khác, xin bạn theo quy tắc thứ bảy là: "Để cho họ tin rằng họ hành động hoàn toàn theo sáng kiến của họ".
Thưa ông Eastman, trong khi đứng đợi, tôi ngắm phòng giấy ông. Ông Farrell giận lắm. Văn sĩ irwin Cobb hiểu điều ấy.