Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này.
Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ. Chỉ là ta đang viết. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu.
Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Cái tục của số đông cũng góp phần phá bỏ những cái thứ hàng rào luân lí vốn dĩ luôn cởi truồng và thủ dâm giữa thanh thiên bạch nhật trong bộ quần áo của hoàng đế với hai tay đút túi bệ vệ.
Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Giúp má kế “sướng” khi bố đi công tác
Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.
Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Bác vòng sang phía trái tôi.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.
Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa.
Diễn biến tâm lí có vẻ như thế. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng.