Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm.
Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Rồi bảo cảm ơn ta đi. Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường.
Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.
Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Tất nhiên là không phải ai cũng thế.
Cái này họ cũng nhầm. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển.
Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá.
Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Thà tát mình còn hơn.
Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.