Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua. Thứ mà tôi hay bẻ bai. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện.
Nó muốn khám phá tôi. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về.
Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục.
Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.
Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.
Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.
Không gì tự nhiên mất đi. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được.
Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Người bảo nghệ thuật là giản đơn.
Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Ta cũng được đi câu. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài.