Sex.Vl

Cực sướng với em người mẫu xinh đẹp hàng ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.

    Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Hai bên dè chừng nhau. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.

    Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Một kẻ lạc loài vô cảm.

    Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Nên không ai có lỗi.

    Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.

    Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Cháu vẫn nằm trong chăn. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.

    Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.

    Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Rồi lại đây ngủ bên em.

    Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).

    Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap