Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.Cũng chẳng ngạc nhiên lắm.Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây.Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa.Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy.Chậc, kể ra dài phết.
