Phải tập trung vào học. Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Có điều, con đường thì khác.
Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.
Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.
Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.
Cái bướu ở lưng lồi lên. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi. Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.
Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt.
Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Cái đó phải tự do chứ ạ. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán.