Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Rút kinh nghiệm nhé con.
Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.
Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.
Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó.
Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế.
Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.