Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết.
Cái giấc mơ của mình không mất. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.
Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang. Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối. Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy.
Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Không lại phản tự nhiên quá. Rõ ràng phải đi trình báo.
Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế. Vứt béng cái chuyện này đi. Hy vọng có thể hâm nóng lại.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Họ nỗ lực vì điều đó.
Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần.