Năm 1988, khi về Myanmar để chăm sóc mẹ bị bệnh, cô tham gia cuộc biểu tình nổi tiếng lúc bấy giờ ủng hộ chế đô dân chủ, chống lại chế độ độc tài quân sự.Đứa bé đó mắc phải một căn bệnh di truyền hiếm thấy được gọi là “familial dysautonomia” (mất tự chủ).Khi đọc quyển sách, tôi đã thật sự bị cuốn hút đến nỗi tôi ngồi như phỗng cho đến khi đọc một mạch hết cả quyển.Tôi không tin là bạn có thể tìm ra những người thành đạt mà chưa từng kinh qua thất bại.“Không bỏ công, không được lãi”.Một đặc điểm mà ai trong số này cũng có, dù làm gì đi nữa.Ngày chồng bà trao chìa khóa cho bà cũng là ngày một Balbir mới tái sinh.Nhiều người khuyên ông nên suy nghĩ lại vì ông có thể mất một khoản thu nhập ổn định là 300 bath một tháng( lúc đó được coi là rất khá) để đổi lấy một công việc lương không cố định.Về điểm này, tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện mà tôi yêu thích:Điều làm tôi rùng mình là lúc tốt nghiệp( cuối cùng chúng cũng tốt nghiệp), chúng lại muốn học tiếp lên thạc sĩ, tiến sĩ.