Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ.Tôi không muốn đi đâu cả.Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.Còn cái quần thì rộng thùng thình.Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá.Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà.
