Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Đường thông hè thoáng.
Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả.
Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Và xã hội nó đâm ra thế này. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không.
Cuốn sách thì vớ vẩn. Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác.
Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.
Mà không xuyên sang tai bên kia. - Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội.
Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Này, lấy cho chú bao thuốc. Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái.
Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Giọng trầm thường xuất hiện. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.
Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Để nấu cơm cho anh ăn. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.