Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm.
Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Và có lẽ cả hướng thiện.
Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.
Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Cũng như tự tìm thấy động lực trong lúc động lực chưa tìm đến với mình.
Cháu vẫn nằm trong chăn. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài.
Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Trẻ con hay người lớn. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe.
Chả biết đường nào mà lần. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Mà đời người thì có mấy đâu.
Hôm đó trời mưa to vừa tạnh. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử.
Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp. Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn.