Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi.Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào.Rồi thể hình tính sau.Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ.Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác.Tôi không đuổi nó nữa.Vật chất? Bạn đâu có.Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.