Những lo lắng của bà Swasti là đúng. Hôm nay nó ở đây, nhưng ngày mai nó đến nơi khác rồi. Tôi không thể an phận với một cuộc sống nghèo khổ, chỉ biết háo hức nhìn những người khác hưởng thụ cuộc sống.
Đêm đó tất cả bọn ông bị nhốt vào một chỗ và sáng hôm sau, người chủ nô lệ mang cả bọn ra chợ bán. - Ông hãy mang cho tôi một cái đùi dê nướng thật vàng với nhiều nước xốt, bánh mì và rau quả. - Chỉ may mắn một điều là tôi có tham vọng làm giàu trước khi gặp ông Algamish.
Bởi vì, ông ấy đã vượt qua được số phận nô lệ và trở thành một người công dân gương mẫu nhất ở vùng Damacus. - Đúng thế! – Mathon nói tiếp. Đối với những người thân và ngay cả nô lệ trong nhà, Arkad thường ban tặng rất nhiều tiền bạc, nên họ sống khá sung túc và thoải mái.
Anh bạn thân ơi, anh có thể cùng tôi nói chuyện về vấn đề này không? Khi còn nhỏ, chúng ta đã từng cùng nhau tới các thầy tu tế để học sự khôn ngoan. Tôi rất cám ơn cậu về triết lý sống và nghệ thuật bán hàng mà cậu đã từng nói với tôi. Xuống đến cuối dốc, ông dừng con vật lại và chỉ tay về phía trước.
Bởi vì, một mặt nào đó, chính ông đã góp phần khích lệ, động viên Arad Gula, cũng như ông ấy đã nhiều lần động viên, khích lệ ông. Ông ấy nói là cần bản sao đó trong vòng hai ngày tới và tôi hoàn thành công việc đúng thời hạn thì ông ta sẽ thưởng tiền cho tôi. Đối với những người không biết về năm quy luật này thì họ rất dễ để mất vàng trong đầu tư kinh doanh.
Ta sẽ nói cho cháu nghe những điều cháu đang muốn biết. – Đây quả thật là một ý kiến rất hay. - Trước đây, cha đã cho con một túi vàng của Babylon.
Do thế, cách duy nhất là chúng ta phải dạy cho tất cả mọi người biết cách làm giàu. - Điều này xuất phát từ món quà của nhà vua tặng cho tôi. Cháu thấy đấy, chính trong thời kỳ bi đát nhất của cuộc đời, công việc vẫn luôn chứng tỏ là người bạn tốt nhất của ông.
- Ngay lúc mới trưởng thành, tôi đã thường suy nghĩ về những người giàu có. Trong những ngày ấy, con chợt nhớ đến lời cha dặn trước lúc con ra đi, cha à! Cha muốn con học hỏi, rèn luyện và trở thành một người đàn ông thực thụ, chín chắn với những trải nghiệm cuộc đời. Sau nhiều lần cố gắng hết sức, và bằng một sự nỗ lực phi thường, tôi và hai con lạc đà đứng dậy bắt đầu đi chầm chậm về hướng Bắc, nơi mà linh tính mách bảo cho tôi biết, đó là con đường dẫn về Babylon.
Ông hết sức mừng rỡ, vì từ đây ông ta đã có những đồng tiền riêng của mình. Nhưng mặt khác, nó cũng mang lại nỗi lo sợ bị đánh mất hay b người khác lừa gạt. Đó là một công việc rất nặng nhọc và không có đường sống sót để trở về đ
Quả thật, ông Nana-naid rất vui khi thấy ông có thiện chí học hỏi. - Không phải như thế đâu! – Ông Algamish từ tốn trả lời. Theo luật, ông ấy có thể bán anh như một món hàng để lấy tiền trả nợ.