Hắn phải lừa phỉnh mình. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết).
Rồi bảo cảm ơn ta đi. Nhưng mà tôi ươm mầm. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.
Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.
Mở tủ ra, thay quần áo. Mất thương hiệu hơi bị phiền. Thi thoảng chúng bay rợp trời.
Trong công viên thì toàn ma cô. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.
Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Thậm chí, phải viết, phải sống. Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa.
Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi.
Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.
Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò.