Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia.Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại.Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện.Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục.Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.
