Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình.Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại.Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè.Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự.Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được.