Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. Họ kinh doanh khách sạn.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Đó gọi là biết chơi. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.
Suy ra bạn sai và bảo thủ. Phải hết sức giữ gìn. Nước mắt tôi lại rơi.
Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được.
Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết. Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ.
Người rỗng như không có lực. Tiếc là tôi không phải quí khách. Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.
May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Hoặc biết nhưng không rõ. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.