Đời sống cần những đột biến. Không hút là không hút. Lại về nhà bác ôn thi.
Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác. Lải nhải cũng là chơi. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm.
Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời.
Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Không cất đấy, làm gì được nhau. Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.
Cậu em thế là tạm biệt rồi. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên.
Bố mẹ con cũng buồn. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.
Nhưng mọi người thì khác. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn.
Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ.
Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Chỉ là ta đang viết.
Dù không bao giờ có tận cùng. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược.