Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.
Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản.
Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…
Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Em sẽ thôi là một sinh linh. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.
Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần.
Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Cái giấc mơ của mình không mất. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí.
Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê.
Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Chúng tôi làm theo luật.
Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé.