Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến.Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào.Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ.Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần.Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta.Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa.Vứt béng cái chuyện này đi.5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…
