Lúc sửa những tác văn của nam sinh, tôi thấytính nầy của họ rất rõ rệt. Nói cho họ biết không nên khinh người nhưng phải trọng mình. Người tri kỷ là người am hiểu họ, bằng kinh nghiệm, bằng trí sáng suốt, bằng sự tín nhiệm tỏ bày của họ.
Biết bao nhiêu nam sinh chưa sạch máu đầu là đã chủ trương không lặp gia đình. Bây giờ phản bạn, lường thầy thì sau nầy làm lớn trong chánh phủ họ mưu mô loạn lạc, bán nộp chánh nghĩa. Quyết không yêu, quyết ly dị nhưng vẫn tìm lại tình yêu.
Bạn gái thích nhớ những chuyện ăn thua đến tình cảm, đập trực tiếp vào ngũ quan và rất ngán những gì bắt suy nghĩ, cực trí. Trong khi désirée chiều chiều tựa cửa mắt gởi tận phương trời xa xăm chờ bóng chàng sĩ quan trẻ tuổi trở về trong vinh quan thì. Coi chừng tình tâm giao thay vì đem lợi ích, lại như ung nhọt phá hoại tâm hồn và sự nghiệp.
Họ muốn cho xung quanh đừng có gì ồn ào, lộn xộn. Có thể không nên gọi nó là tâm giao vì kẻ thi hành nó chỉ tìm lạc thú thể xác cho nhau. Sợ e trong khi ta muốn tìm sự sạch sẽ, giải sầu cho thân xác, tâm hồn, ta phải chuốc thêm những vết nhơ và khổ não.
Giáo dục đâu có ý nghĩa là chỉ biết tiêu cực trừ tật xấu. Thực tế bội bạc với bản giấy lắm: nhiều điều ta ngồi một mình trong phòng văn tính hay đẹp, chắc thành công, khi đem thảo luận, thi hành bị chỉ trích, thất bại. Cũng thế, bạn hãy dò lòng bạn trước khi giao phú mình cho họ.
Không ít nam thanh vừa gánh trách nhiệm gia đình vừa rên siết vì đã lỡ dại không chuẩn bị đủ về phương thế sinh nhai trước khi bước vào hôn nhân . Hay lòng họ đã úng đã ung từ lâu bây giờ trong câu chuyện dùng mánh lới cáo già hâm lại để nhử mình. Hai câu Nguyễn Du đặt vào miệng Hoạn Thư nên sửa lại một chút và chỉ để dùng cho nam giới:
Được ai mách tin cũng như lượm được tài liệu nào chắc chắn, biết được mình đã sống trong tình yêu giả dối của bạn mình thì bạn trai quyết chết sống không yêu bạn mình nữa. Điều họ quyết ngày nay họ thay đổi ngày mai. Trong cuộc tâm giao vì nhục dục, người bạn trai cũng có thứ ái tình như vậy.
Về lợi ích của hai thứ tinh thần nầy, là chúng bỏ túc nhau. Nhiều công việc gấp rút họ làm cách thẫn thờ, lờ đờ tựa nước ương. Cần thời giờ mạc khải cho những điều mà họ muốn chiếm đoạt trái tim người yêu, họ che giấu bằng đủ mánh lới gian xảo.
Thầy nói rủi văng nước miếng họ cười ầm lên. Còn con cái thì cả ngày bị họ la bài hãi, nếu không rầy thì họ thuyết luân lý, thứ luân lý hai xu. Đang bây giờ đây cũng có hằng trăm nghìn đầu óc sâu sắc quán cổ, thông kim có sẵn trong tay tiền bạc, địa vị và thiện chí mà phải co tay với chương trình cải tổ toàn diện, cấp tốc.
Họ đem hết tâm sự ra phú thác. Văn hào Nga Tolstoi tự thú rằng người yêu trên những chim se sẻ. Nhà giáo dục phải có cặp mắt tinh nhuệ để nhận thấy những tâm hồn trai yếu đuối hầu giúp họ về chí dục.