Vị khách mời của chúng ta đến sớm hơn những 30 phút. Dù không ngồi vào ghế khách mời trong chương trình của tôi, bạn cũng nên rút kinh nghiệm từ họ. Có thể bạn đã biết chuyện này rồi, nhưng tôi vẫn sẽ kể.
Tôi không hề quan tâm đến chuyện tiền bạc. Tôi chỉ là một nhà chính trị!! Tôi thấy mọi chuyện đều do tàu ngầm Đức gây ra cả.
Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối. Trong điều kiện thời tiết bình thường các bình luận viên còn cần tới nó, huống hồ trong cảnh tuyết rơi mịt mù thế này… Tờ giấy sơ đồ ấy đã bị cuốn theo chiều gió. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đẹp trời ngày 1/5/1957 tại đài phát thanh WAHR.
Đây là một ca khúc nổi tiếng vào thời niên thiếu của tôi. Lúc bạn đang nói cũng phải biết lắng nghe chính bạn nữa. Ông am tường mọi việc, từ sở thích của các cô cậu choai choai tân thời cho đến những vấn đề trọng đại của các ông bố bà mẹ.
Vấn đề này không chỉ riêng ở phái nam. Tôi đã được nghe kể một câu chuyện thú vị ở Washington về tổng thống Calvin Coolidge. Một đấng mày râu nói câu nào là khiến các bà các cô chết mê chết mệt câu ấy.
Trong lúc Brazzie và tôi mường tượng ra một tương lai tối mịt ở trong tù thì Herb lại hết sức bình tĩnh. Trong một chương trình truyền hình ở Florida, tôi đã trò chuyện với một vị khách mời đặc biệt. Tôi sẽ nói nhiều hơn về việc nói trước công chúng ở một chương sau.
Nhưng cũng như mọi việc khác trong cuộc sống, sự hài hước không thể có tác dụng tốt khi bị khiên cưỡng, gượng gạo. Nhưng vào buổi tối đến chương trình của tôi thì Jim lại xỉn quắc cần câu. Nếu đã từng tham dự nhiều cuộc hội họp, có thể thỉnh thoảng bạn lại nghe những lời phát biểu linh tinh, không cần thiết và không có ý nghĩa gì cả.
Đến câu cuối cùng thì đám đông vỡ lẽ cười phá lên: Tôi đã bị rớt xuống dưới sàn sân khấu, quý vị đừng lo, không hề hấn chi cả. Sao tôi lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy? Có lẽ vì đó là thói quen nghề nghiệp, lúc bắt đầu câu chuyện, tôi hay hỏi khách mời của mình những câu như thế. Nhất là khi họ bị động vì sự quá nổi tiếng của anh ấy (hay cô ấy).
Đầu tiên là nó phải vừa tầm cao với bạn ( nếu có giá đỡ). Tôi nhấn nút hạ tấm kính cửa sổ xe xuống, lập tức anh ta thò đầu vào. Bạn đang dự một bữa tiệc, hôm nay là ngày đầu tiên bạn đi làm, bạn đang nói chuyện với người hàng xóm mới… Có hàng trăm tình huống giao tiếp khác nhau, và cũng có hàng trăm cách để khởi đầu câu chuyện.
Bạn sẽ tiến xa hơn nếu để người ta hiểu bạn nhiều hơn. Nhất là, mọi người sẽ nghĩ gì khi một tiến sĩ học cao hiểu rộng ở một trường trung học lại sơ ý như thế? Đó là tiếng đầu tiên và cũng là tiếng cuối cùng mà tôi nói.