Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau.Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.Hắn phải lừa phỉnh mình.Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con…Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình.Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu.Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.
