Ông đã hỏi họ khoảng 400 câu hỏi, và được hiểu rõ những bí ẩn trong hôn nhân. Câu phương ngôn này của họ phải được dán trong nón chúng ta đội: "Người nào không biết mỉm cười, đừng nên mở tiệm". Những câu ngăn ngắn như: "Xin lỗi đã làm phiền ông.
Bạn tin rằng phương pháp đó làm cho người thiếu tiền chịu trả không? Bạn tự đáp được câu đó. Dùng nghị lực để điều khiển hành động tức là điều khiển những tình cảm một cách gián tiếp. Luôn luôn ông để cho những người giúp việc ông có nhiều sáng kiến, không bao giờ ông tỏ vẻ bắt buộc họ làm việc này việc nọ theo ý ông, mà ông để họ hành động theo ý họ.
Họ không oán hờn gì hết, họ không cho rằng họ bị chúng tôi phản. Tới mỗi tỉnh, ông đãi các cử tri một bữa cơm trưa hay cơm tối, đem hết tâm can mà bày tỏ thiệt hơn với họ, đoạn chạy biến qua tỉnh khác. - Sau cùng, khi họ bình tĩnh hơn, biết phải trái hơn, tôi mới gợi lòng chính trực và công bằng của họ.
Là vì, giáo sư William James nói: "Hành động cơ hồ theo sau tư tưởng, nhưng sự thực thì cả hai đồng thời phát động. Chính tôi cũng đã học chút ít về thuế má, quốc khố. Họ lo cho việc làm ăn ư, bị chủ rầy ư, khó ở ư, lỡ xe ư, thì mới về tới cửa, họ đã quát tháo rồi.
Còn nếu quên hoặc viết sai tên đó tức là làm cho người ta khó chịu. Từ lúc đó, nó hy vọng, tự tin và tương lai của nó thay đổi hẳn. Viên thu thuế lạnh lùng đáp: "Cái đó tôi không biết.
Hành vi của bà Lincoln, Hoàng hậu Eugénie và Bá tước phu nhân Tolstoi có những kết quả như vậy. Ông nghĩ tới cách mà người ta chưa từng nghĩ tới. Cubellis viết thư xin việc và vài ngày sau nhận được giấy mời.
Một sử gia thông thạo nhất về đời sống Tổng thống Lincoln có viết: "Giọng nói the thé của bà Lincoln, ở ngoài đường cũng nghe thấy, và những cơn thịnh nộ của bà thì điếc tai hàng xóm. Nhưng tôi không phải cho ông hay rằng ông đã làm vài điều mà tôi không được hoàn toàn vừa ý. Đó là quy tắc thứ sáu.
Thế là tôi đã nhận được một tiếng "Phải" rồi. Đó là phương pháp của nhà diễn thuyết Lowell Thomas. ít tháng trước khi quy tiên, cụ cho chúng tôi coi một tấm hình chụp ba chục năm về trước.
Như vậy ông ta hết nói gì được nữa, không có lý lẽ gì để tranh biện được nữa. Mười chín thế kỷ trước, Đức Giê-su nói: "Con hãy mau mau theo ý kiến đối thủ của con đi". Tôi bênh vực những phương pháp đó.
Tôi nói rõ: không phải là vụ ám sát ông mà là cuộc hôn nhân của ông. Tất cả những cái đó mất thì giờ lắm. Có kẻ làm bộ đau, bắt người săn sóc mình, chiều chuộng mình để được thấy mình là quan trọng.