Một khuôn mặt ai ai cũng có. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau.
Đã thế lại còn không chịu quay bài. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Chia luôn thành hai phe ẩu đả.
Hót nhiều cũng không hay lắm. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.
Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.
Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau.
Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Bao người làm được sao mi không làm được.
Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác.
Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới. Nó vẫn đang phải chứng minh.
Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Nhưng nó không còn ở đó.