Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.Có đến hàng trăm con.Chúng tôi mò mãi không thấy.Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo.Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ.Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.