Tôi gặp khó khăn khi vấp phải một thực tế là: trong những cuộc nói chuyện, bao giờ cũng có một người áp đảo người kia.Anh ta lấy khẩu súng máy ra khỏi cặp đựng tài liệu và đứng đó.Nhưng Lillian lại hoàn toàn khác.Họ đã không đọc được những suy nghĩ của Diallo.Họ phải đưa ra nhận xét về các sinh viên thậm chí họ chưa từng gặp mặt.Đó là do chúng ta chỉ đơn thuần không đưa ra được lời giải thích cho cảm giác của mình trước sản phẩm mứt.Ăn trưa với hai chuyên gia này cũng giống như khi đi mua đàn cello với Yo–Yo Ma hay tạt vào thăm Giorgio Armani vào một buổi sáng đúng lúc anh ấy đang quyết định xem nên mặc đồ gì.Hắn ta sợ mình sẽ bị rối trí.Tôi phải lắng nghe cùng một cuộc nói chuyện được lặp đi lặp lại, giờ nào cũng thế mỗi khi có một sinh viên mới đi đến.Họ quyết định cho Peter xem một bộ phim rồi theo dõi hướng mắt nhìn của ông ta khi ông ta nhìn lên màn hình.
