Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.
Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình.
Ông viết tất cả, không sửa chữa. Mệt và không thích thú. Thứ mà tôi hay bẻ bai.
Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Làm thế nào để ngừng viết. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá.
Đến lượt máy treo ngược người. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế. Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.
Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Cái nồi inox đen sì.
Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình.
Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Lúc đó tôi không có nhà.