Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần.Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra.Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi.Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu.Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị.Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân.Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến.
