Câu chuyện ấy giờ đây đã trở thành kỷ niệm. Tôi nghĩ rằng chỉ có Joe cha mới biết phần còn lại của câu chuyện. Trái lại, một chủ tọa mà nói dông dài, hoặc để cho ai đó nói dông dài thì sẽ thất bại ngay.
Tôi tự hào mình là người Do Thái, tôi tự hào được sinh ra ở Brooklyn. Đơn giản chỉ nên nói: Chiếc váy này đẹp đấy! là tốt nhất. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện vui nhỏ.
Dù bạn có trò chuyện ở bất kỳ tình huống nào đi nữa, việc trước tiên bạn cần làm là tạo nên một không khí sôi nổi, thoải mái. Một dòng ký ức về người cha thân yêu như dòng thác trào về. Don Rickles là một chàng trai khoái chọc cười trên sân khấu cũng như ở các bàn tiệc.
Tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì. Khán giả thấy tôi đột nhiên biến mất. Quý vị biết đấy, Bob rất thích chụp hình.
Người đầu tiên tôi muốn nói đến là ca sĩ Frank Sinatra. Những người tổ chức tiệc tùng có kinh nghiệm thường trang hoàng gian phòng, nhà cửa sao cho không khí thật thân mật và thoải mái. Sam rất được lòng khán giả bởi anh luôn thân thiện và hiểu ý họ.
Nhưng trong chương trình của tôi, điều này làm cho Stevenson trở nên rất tuyệt vời. Nhưng thật không nên chút nào nếu quá nhún nhường, quá hạ mình, hay cứ nịnh hót sếp. Không phải bao giờ chúng ta cũng may mắn.
Tôi trả lời: Tôi không có đề tài nào cả. Đó chính là tính công bằng trong giao tiếp: Một sự tương tác hai chiều. Bình thường Hope đâu có như thế, chỉ khi ánh đèn camera chiếu vào là Hope trở nên luống cuống lập cập.
Là một trong những nhân vật nổi tiếng ở Washington, hôm nọ anh được mời đến nói tại bữa tiệc Bnai Brith của cộng đồng Do Thái (Shirley vốn là người Do Thái Orthodox). Lần thứ hai quay trở lại tiệm tạp hóa của ông Pickering, Jack đã thành công. Bí quyết của tôi khi phỏng vấn các khách mời trong chương trình là gì? Thứ nhất, như tôi từng nói, lắng nghe là yếu tố quan trọng hàng đầu.
Cẩn thận hơn, bạn có thể chuẩn bị trước bằng cách tìm hiểu một loạt các câu hỏi, chẳng hạn như là: Khán giả của bạn thuộc thành phần nào? Họ từ đâu đến? Họ có nỗi trăn trở gì không? Sở thích chung của họ? Họ muốn nghe bạn nói cái gì? Họ muốn bạn nói trong bao lâu? (Điều này rất quan trọng!) Và khi bạn nói xong, liệu họ có đặt câu hỏi với bạn hay không? Ở lứa tuổi 80, hay 90, thậm chí 100, người ta có cả một kho tàng kinh nghiệm. Và thế là chàng ca sĩ đã trò chuyện hết sức cởi mở như chính con người thật của mình.
Nhưng tôi không chắc là tôi có trả lời câu hỏi của ngài một cách hoàn hảo hay không Don nói rằng sự có mặt của Sinatra có thể làm cho những người anh em bên vợ nể nang anh ta hơn. Tôi nghĩ phong cách nói của tôi có nét tương đồng với phong cách của Cavett.