Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề.
Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài.
Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này. Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc.
Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Và có một cái đầu luẩn quẩn.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Gặp ở rất nhiều nơi. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra.
Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.
Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết.
Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Chúng tôi đi thay quần áo. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.
Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Nó cũng không thích tôi lắm.
Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Lại cái đồng hồ báo thức đây. Nhưng lại thấy buồn nôn.