Nhưng má nó, một người nhà quê nghèo an ủi nó, ôm nó vào lòng, bảo rằng bà tin chắc nó có tài và đã thấy nó tiến tới rồi. Giường chở về nhà rồi, đứa nhỏ chạy kiếm ba nó, khoe: "Ba, ba, lên coi giường của con đi, chính con đã mua đó!". Trái lại, nên thương họ.
tôi muốn có thì giờ tháo bộ máy ra xem xét nó chạy ra sao". lại đem đồ án đó cho bạn bè coi. Ông sai một mật sứ đi hội nghị với các nhà cầm đầu châu u.
Thiệt tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm. Tôi la lên: "Thế thì tại sao ông chỉ nói chuyện đến tàu cho cháu nghe?". Cũng như hết thảy những người dẫn đạo quần chúng, ông biết rằng cách thần diệu nhất để chiếm lòng người là bàn tới vấn đề mà người đó thường ấp ủ trong lòng.
Nhưng chỉ cần ngó về quá khứ của tôi, cũng thấy rằng đời tôi có một đôi khi thay đổi do một lời khen hay khuyến khích. Nhưng chiều nay hay chiều mai, ông nên mua ít bông về biếu bà. Nói chung thì loài người sống mà bỏ phí ít nhiều khả năng lắm.
Đứa nhỏ thích đạp xe máy ba bánh lắm - nhưng cùng dãy phố đó có một đứa nhỏ khác lớn hơn, hung hăng ăn hiếp nó, ngừng xe nó lại, bắt nó xuống rồi leo lên đạp. Nhưng khi chúng ta lầm - mà sự đó thường có lắm, nếu ta thành thật với ta - thì chúng ta phải vui vẻ nhận lỗi liền. Sự tôn trọng, sùng bái của chồng, làm cho vợ sung sướng.
Chính là văn sĩ Anh Charles Dickens. Mắng, giảng giải, dỗ ngọt, đều vô hiệu. Ông thương cô và cưới cô.
Càng tranh biện thì viên thu thuế càng lỳ. Tôi đã mắc phải một lỗi không sao tha thứ được là đã chỉ cho một vị rất có danh và học rất rộng rằng ông ta lầm". "Tôi", "Tôi", "Tôi".
Vô số xí nghiệp hành động như tờ báo đó. Mày phản đối người ta mà như tát nước vào mặt người ta vậy. Những ai đã gặp Tổng thống Théodore Roosevelt đều ngạc nhiên về sự biết nhiều, hiểu rộng của ông.
Có lần một độc giả nóng tính viết thư cho ông nói rằng không đồng ý với ông về bài ông viết kỳ trước và dùng những danh từ không đẹp đẽ gì để tặng ông. Dù sao đi nữa, từ bữa cô ta cho tôi tin rằng tôi có "giác quan về tiết điệu" thì tôi khiêu vũ khá hơn trước nhiều. Tươi như bông hoa, thầy giảng cho tôi nghe tại sao mỗi lần thầy ngừng lại và nói rõ ràng từng tiếng.
Tức thì họ tiến cử một người mà chính ý tôi cũng muốn chọn. Benjamin Franklin vì dùng nó mà làm cho một kẻ thù biến thành bạn thân suốt đời của ông. Hỏi còn có phần thưởng nào quý hơn nữa không?".