Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.
Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.
Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Tình yêu bao giờ cũng mới.
Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.
Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Bạn lại muốn lưu lại. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.
Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì.
Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.
Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Để thoát khỏi nỗi chán chường. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.